Lần đầu tiên trong lịch sử, một hệ thống kinh tế toàn cầu thống nhất đã hiện hữu với triển vọng thịnh vượng khó mà tưởng tượng ra được. Cùng lúc đó, mâu thuẫn thay, quá trình toàn cầu hoá lại kích thích chủ nghĩa dân tộc đe doạ lại chính bản thân nó.
Vô cực sẽ khó khăn và nguy hiểm. Nhưng khuyến khích một mức độ hội nhập toàn cầu lớn hơn sẽ góp phần đẩy mạnh sự ổn định. Thành lập một nhóm chính phủ và các tổ chức nòng cốt tận tâm với chủ nghĩa đa phương hợp tác sẽ là một bước tiến lớn tới tương lai.
Nét đặc trưng quan trọng trong quan hệ quốc tế ở thế kỷ XXI là sự chuyển dần sang thế vô cực: một thế giới được thống trị không phải do một hay hai hay thậm chí vài quốc gia, mà là một loạt các quốc gia, sở hữu và sử dụng những loại quyền lực khác nhau.
Tại Diễn đàn Kinh tế thế giới năm nay diễn ra tại Davos, những lời bàn luận chủ yếu về cường quốc đang nổi lên tại châu Á. Một lần nữa, một nhà phân tích về châu Á lại lập luận rằng tới năm 2050, sẽ có ba cường quốc thế giới: Hoa Kỳ, Trung Quốc và Ấn Độ. Ông ta không đề cập tới châu Âu, nhưng đánh giá không đúng mức về sức mạnh của châu Âu là một sai lầm.
- Vì sao thế giới không phẳng? (11/09/2007)
- Hồ Chí Minh bàn về hai cách lãnh đạo (03/08/2007)
- Đặng Tiểu Bình và những cuộc đàm phán "giành lại" Hồng Kông (30/06/2007)
- Bài 8: Cải cách lãnh đạo, không chỉ là trẻ hóa! (13/06/2007)
- Bài 7: Đào tạo thế hệ lãnh đạo tiếp theo của Đảng Cộng sản (12/06/2007)
- Bài 6: Thể chế hóa công tác cán bộ như thế nào? (11/06/2007)
- Bài 5: Thách thức của thế hệ lãnh đạo cũ (07/06/2007)
- Bài 4: Hai thủ lĩnh Đoàn và các duyên nợ với khu tự trị (04/06/2007)
- Bài 3: Lục Hạo - Phó Thị trưởng Bắc Kinh (02/06/2007)
- Bài 2: Trẻ hoá lãnh đạo - Tính hai mặt của chính sách (31/05/2007)
Sự cất cánh của Trung Quốc không nhất thiết phải dẫn tới một cuộc “đụng độ nảy lửa” với Hoa Kỳ. Và điều quan trọng nhất mà các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ cần nhớ là Trung Quốc có thể bắt kịp một Hoa Kỳ đơn lẻ, nhưng sẽ không thể bắt kịp nổi cả một trật tự phương Tây. Lanhdao.net tiếp tục giới thiệu phần 2 bài viết của Giáo sư John Ikenberry trên tạp chí Đối ngoại.
Sự cất cánh của Trung Quốc chắc chắn sẽ đưa vị thế đơn cực của Hoa Kỳ đi tới hồi kết. Nhưng điều đó không nhất thiết phải là một cuộc chiến tranh giành quyền lực hay là sự đổ vỡ của hệ thống Phương Tây. Trật tự quốc tế do Hoa Kỳ dẫn đầu vẫn có thể tiếp tục chi phối thậm chí ngay cả khi hội nhập thêm một thành viên đầy quyền lực là Trung Quốc – nhưng chỉ khi Washington bắt tay vào củng cố hơn nữa hệ thống tự do này ngay bây giờ.
Trung Quốc, Nhật và Mỹ có thể sẽ không có được mối quan hệ hoàn hảo với nhau bởi sự khác biệt trong các vấn đề thương mại và an ninh. Nhưng mối quan hệ đối tác này đang được củng cố với hy vọng có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề khu vực cũng như toàn cầu.






