Hồ Chí Minh bàn về hai cách lãnh đạo
07:58, 3/8/2007 (GMT+7)
Bất kỳ công việc gì, cũng
phải dùng hai cách lãnh đạo sau đây: một là, liên hợp chính sách chung
với sự chỉ đạo riêng. Hai là, liên hợp người lãnh đạo với quần chúng.
Bất kỳ việc gì, nếu không có chính sách chung, kêu gọi chung, không thể động
viên khắp quần chúng.
Song, nếu người lãnh đạo chỉ làm chung, làm khắp cả một lúc, mà không trực
tiếp nhằm một nơi nào đó, thực hành cho kỳ được, rồi lấy kinh nghiệm nơi đó mà
chỉ đạo những nơi khác, thì không thể biết chính sách của mình đúng hay sai.
Cũng không thể làm cho nội dung của chính sách đó đầy đủ, thiết thực.
Thí dụ: việc chỉnh đốn Ðảng. Ngoài những kế hoạch chung về việc đó, mỗi cơ
quan hoặc mỗi bộ đội phải chọn vài ba bộ phận trong cơ quan hay bộ đội mình,
nghiên cứu rõ ràng và xem xét kỹ lưỡng sự phát triển (công việc chỉnh đốn Ðảng)
trong những bộ phận đó.
Ðồng thời, trong vài ba bộ phận đó, người lãnh đạo lại chọn năm, ba người cán
bộ kiểu mẫu, nghiên cứu kỹ càng lịch sử của họ, kinh nghiệm, tư tưởng, tính nết
của họ, sự học tập và công tác của họ.
Người lãnh đạo phải tự mình chỉ đạo những người phụ trách trong bộ phận đó,
giúp họ giải quyết những vấn đề thực tế, để rút kinh nghiệm.
Những người phụ trách trong một cơ quan hoặc một bộ đội, cũng chọn vài ba bộ
phận, rồi cũng làm theo cách đó.
Ðó là một cách vừa lãnh đạo vừa học tập.
Bất kỳ người lãnh đạo nào, nếu không học tập nổi những việc thiết thực, những
người thiết thực và những bộ phận thiết thực của cấp dưới, để rút kinh nghiệm,
thì nhất định không biết chỉ đạo chung cho tất cả các bộ phận.
Mỗi cán bộ phụ trách cần phải làm theo cách này cho kỳ được.
Thế nào là liên hợp lãnh đạo với quần chúng?
Bất kỳ việc gì (thí dụ việc chỉnh đốn Ðảng), người lãnh đạo phải có một số
người hăng hái làm trung kiên cho sự lãnh đạo. Nhóm trung kiên này phải mật
thiết liên hợp với quần chúng, công việc mới thành.
Nếu chỉ có sự hăng hái của nhóm trung kiên, mà không liên hợp với sự hăng hái
của quần chúng, nhóm trung kiên sẽ phải chạy suốt ngày mà không kết quả mấy.
Nếu chỉ có sự hăng hái của quần chúng mà không có sự hăng hái của nhóm trung
kiên để tổ chức và dìu dắt, thì sự hăng hái của quần chúng sẽ không bền và không
thể tiến tới.
Bất kỳ nơi nào có quần chúng, thì nhất định có ba hạng người: hạng hăng hái,
hạng vừa vừa, và hạng kém. Mà trong ba hạng đó, hạng vừa vừa, hạng ở giữa, nhiều
hơn hết, hạng hăng hái và hạng kém đều ít hơn.
Vì vậy, người lãnh đạo phải dùng hạng hăng hái làm trung kiên cho sự lãnh
đạo, do trung kiên đó mà nâng cao hạng vừa vừa và kéo hạng kém tiến lên.
Nhóm trung kiên đó phải do công tác và tranh đấu trong đám quần chúng mà nảy
nở ra, chứ không phải tự ngoài quần chúng, xa cách quần chúng mà có được.
Mỗi cuộc tranh đấu thường có ba giai đoạn, ba bước: bước đầu, bước giữa và
bước cuối cùng. Nhóm trung kiên lãnh đạo trong mỗi cuộc tranh đấu, không có thể
mà cũng không nên luôn luôn y nguyên như cũ. Trong mỗi giai đoạn, cần phải luôn
luôn cất nhắc những người hăng hái trong giai đoạn đó, để thay thế cho những
người cũ bị đào thải hoặc vì tài không xứng chức, hoặc hủ hóa.
Những nơi công việc không chạy đều vì không có nhóm lãnh đạo mật thiết liên
hợp với quần chúng. Thí dụ: trong một trường học, nếu không có một nhóm thầy
giáo, chức viên và học sinh hăng hái nhất trong trường, từ mười người đến vài
mươi người, đoàn kết thành nhóm trung kiên lãnh đạo, thì công việc của trường đó
nhất định uể oải.
Vì vậy, bất kỳ cơ quan nào, bộ đội nào, cũng cần phải chọn một nhóm người
hăng hái, trung thành, có năng lực, giữ kỷ luật, đoàn kết họ thành nhóm trung
kiên lãnh đạo.
Hồ Chí Minh (*)
Nguồn: Nhân dân
Nguồn: Nhân dân
(*) Hồ Chí Minh toàn tập. Nxb. Chính trị quốc gia, HN, 1995 - Trang
288-289.
Bài gốc: http://lanhdao.net/vn/tuduy/120872/index.aspx


